Diệp Trạch Đào cũng không biết là đã có người biết hắn ta đã huyện Kim Câu, đang đứng ở một nơi không xa nào đó, thấy Phương Di Mai vội xuống xe chạy tới chỗ mình. Khuôn mặt Diệp Trạch Đào nở ra một nụ cười.
- Trạch Đào, người đó thật là phiền!
Phương Di Mai rất sợ bị Diệp Trạch Đào hiểu lầm.
Diệp Trạch Đào mỉm cười nói:
- Khó tránh, anh hiểu được điều này, ai bảo em xinh đẹp như vậy chứ!
Phương Di Mai nghe thấy Diệp Trạch Đào nói như vậy trong lòng mới nhẹ nhõm hơn, lén nhìn sang chỗ Diệp Trạch Đào nói:
- Sao anh lại lét lút tới nơi này vậy?
- Anh muốn xem xem có bao nhiêu người theo đuổi em!
- Anh ở đâu vậy?
- Anh mới tới, thuê một phòng ở khách sạn phía trước.
- Đi tới chỗ anh!
- Em không sợ sao?
- Sợ gì chứ, nói chuyện công việc với anh mà!
Có thể thấy được trong đôi mắt Phương Di Mai để lộ ra một sự thèm khát đầy tình ý. Một thời gian dài như vậy không gặp Diệp Trạch Đào. Trong lòng cô còn xao động hơn cả Diệp Trạch Đào.
Đừng xem thường một huyện như Kim Câu, nhà nghỉ, khách sạn ở đây quả là không ít. Hơn nữa, khách sạn mà Diệp Trạch Đào ở cũng không tồi, bình thường sẽ không có người nhận ra được.
Hai người vừa bước vào khách sạn, Phương Di Mai đã ôm chặt lấy Diệp Trạch Đào.
Khi hai người làm chuyện đó ở khách sạn, hai người không biết rằng có rất nhiều chuyện đang xảy ra bên ngoài.
Phó cục trưởng cục Công an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780919/chuong-905.html