Lư Cảnh Cao gọi xong cuộc điện thoại đó mới đi về phía khách sạn của Ủy ban nhân dân.
Đi vào khách sạn, khuôn mặt của Lư Cảnh Cao biến sắc hẳn, gõ cửa đi vào một phòng.
- Triệu thiếu gia, cậu vừa đến sao, tôi vừa bận chút việc nên không đi đón cậu được.
Nếu có Diệp Trạch Đào ở đây thì có thể sẽ nhận ra. Người được gọi là Triệu thiếu gia này ở thành phố đã từng có xung đột với hắn. Đó là Triệu Mẫn Giang con trai của Phó chủ tịch thành phố Triệu Phàm Bình.
Ngoài Triệu Mẫn Giang ra, còn có một người phụ nữ rất xinh đẹp nữa. Người phụ nữ này vừa tắm rửa xong cử chỉ tỏ ra hết sắc lẳng lơ ngồi ở đó.
Lư Cảnh Cao tỏ ra hết sức thèm thuồng, nhìn sang phía người đàn bà đó. Biết được người phụ nữ này có lẽ là người phụ nữ mà Triệu Mẫn Giang yêu thích nhất đã giúp gã không ít việc. Nghe nói người phụ nữ này cũng là một nhân vật tầm cỡ trong giới xã hội đen ở thành phố.
Triệu Mẫn Giang cười ha ha nói với Lư Cảnh Cao:
- Thế nào? Tôi đã nói người phụ nữ tên Phương Di Mai không tồi mà, xem ra Lư thiếu gia đây cũng rung động rồi.
Lư Cảnh Cao đi tới ngồi xuống, cười ha ha nói:
- Triệu thiếu gia có con mắt tinh tường, ở trong tỉnh Hồi Lâm này, tôi cũng xem như đã gặp được không ít người đẹp. Người có khí chất mà lại đẹp như Phó chủ tịch huyện thì thật chưa từng gặp.
Hai người ngồi nói chuyện về phụ nữ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780918/chuong-904.html