Mặc dù ít nhiều cũng có chút thất vọng, Vệ Vũ Hinh vẫn rất hiểu chuyện mà tiễn Diệp Trạch Đào về.
Hôm nay hai người đều hoàn toàn bỏ qua hết mọi chuyện, nên cũng coi như là lần đầu tiên kịch liệt như vậy. Diệp Trạch Đào còn không có vấn đề gì, dù sao cũng là người luyện Ngũ Cầm Hí. Còn Vệ Vũ Hinh ngay cả đi đường còn thấy run chân, lúc đi có vẻ rất mảnh mai.
Giúp Vệ Vũ Hinh kéo lại quần áo, Diệp Trạch Đào nói:
- Đừng để bị lạnh, cả người đều toàn là mồ hôi!
Trên mặt Vệ Vũ Hinh vẫn còn ửng đỏ, trong ánh mắt lộ ra mị ý, liếc mắt với Diệp Trạch Đào:
- Còn không phải tại anh sao!
Diệp Trạch Đào cười ha ha nói:
- Em cũng thật là lợi hại!
Hai người vừa cười nói vừa đi tới trước xe.
- Em sẽ thường xuyên ở lại trong thành phố, anh không có việc gì thì cứ tới đây.
Tới cạnh xe, Vệ Vũ Hinh giúp Diệp Trạch Đào sửa lại quần áo, nhìn giống như người vợ nhỏ tiễn chồng mình đi làm vậy.
Nói tới đây, Vệ Vũ Hinh nhìn thoáng qua chiếc xe mà Diệp Trạch Đào lái tới, nói;
- Trạch Đào, sau này anh tới đây hay là đừng lái xe này, người để ý là có thể nhận ra được đó là xe của anh mất!
Cô bây giờ chỉ nghĩ tới tình hình của Diệp Trạch Đào, cô cũng biết, Diệp Trạch Đào là không thể đến đây một cách công khai đường hoàng.
Lúc này Diệp Trạch Đào mới nghĩ cho tới nay thật sự là không để ý tới, không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780763/chuong-747.html