Ở đây vừa đuổi Ngô Hiểu Bình đi, Diệp Trạch Đào liền nhận được điện thoại của Trịnh Tiểu Nhu gọi tới.
Diệp Trạch Đào lúc này tâm tính quả là không tồi, Ngô Hiểu Bình không ngờ lại là người như vậy. Hắn thật sự không biết có được một người như vậy, có thể dùng làm người xung kích tiên phong không, quả là một chuyện khiến người khác vui mừng.
Khi nhận được điện thoại, Diệp Trạch Đào cũng sửng sốt, người phụ nữ này thường nửa đêm canh ba gọi điện thoại đến quấy rầy. Hôm nay thật sự là kì lạ, lúc này điện thoại đã gọi đến, rốt cuộc là chuyện gì đây?
- Cô ban ngày không ngủ được à?
Diệp Trạch Đào nói đùa.
Trịnh Tiểu Nhu liền mỉm cười, nói:
- Ai quy định tôi ban ngày ngủ, buổi tối không ngủ ?
Diệp Trạch Đào nói:
- Cảm thấy cô buổi tối thể lực dồi dào hơn bất cứ lúc nào!
Trịnh Tiểu Nhu lại mỉm cười.
Cười xong, Trịnh Tiểu Nhu nói:
- Trạch Đào, nói chuyện này đi, là thế này, Trịnh gia có một người thân thích đến Ủy ban Kỷ luật Ninh Hải các anh tạm giữ chức Phó giám đốc sở .
Diệp Trạch Đào đầy nghi ngờ nói:
- Nhà các cô?
Trịnh Tiểu Nhu nói:
- Đúng vậy, con trai của chị mẹ tôi.
Diệp Trạch Đào liền cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, hỏi:
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Trịnh Tiểu Nhu liền cười nói:
- Tôi nói đại thể cho anh nghe một chút, chúng tôi đều gọi người này là anh, tên Lưu Bân, đừng nghe thấy họ Lưu lại cho rằng là nhà Mộng Y, tôi nói anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780351/chuong-333.html