Mấy hôm nay Phó chủ tịch huyện Ngô Hiểu Bình tỏ ra rất căng thẳng, anh ta theo Tôn Cương chống lại Diệp Trạch Đào, công kích chán kê, kết quả là Tôn Cương chết rồi, Diệp Trạch Đào lên chức Chủ tịch huyện, việc này làm cho Ngô Hiểu Bình cảm thấy sợ hãi.
Ngô Hiểu Bình thấy Diệp Trạch Đào đã trưởng thành, lại chứng kiến những người trước đây chặn đường hắn thì bây giờ đã lần lượt bị đổ gục, trong lòng anh ta cũng đầy vẻ kính nể hắn. Diệp Trạch Đào bây giờ giống như một ngọn núi cao trước mặt anh ta, hơn nữa hắn còn có thể đánh cho anh ta tơi bời bất cứ lúc nào.
Ngồi trong phòng làm việc, trong lòng Ngô Hiểu Bình cực kì bất an.
Diệp Trạch Đào lên làm Chủ tịch huyện đã hai ngày rồi, nhưng nghe nói hai hôm nay Diệp Trạch Đào không bước ra khỏi văn phòng, ban ngày thì ngồi lắng nghe báo cáo của hàng dài người xếp hàng đợi, buổi tối lại để điện làm suốt đêm, ngày nào cũng đọc tài liệu đến đêm khuya.
Nhiều lúc Ngô Hiểu Bình tự nghĩ, không biết cái tên Diệp Trạch Đào này sức đâu mà khỏe thế không biết!
Phải làm thế nào?
Ngô Hiểu Bình biết rằng, Diệp Trạch Đào đã không ra tay thì thôi, chứ nếu mà hắn ra tay thì sức mạnh như vũ bão, ai mà biết được Diệp Trạch Đào sẽ giở trò gì chứ.
Ngô Hiểu Bình nghĩ anh ta chính là kẻ đối đầu của Diệp Trạch Đào, chẳng nhẽ hắn lại không làm gì mình?
Vì mình không có người hậu thuẫn mà!
Vừa nghĩ đến việc không có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780350/chuong-332.html