Ngày hôm sau Diệp Trạch Đào liền đến trường Đảng. Hắn không hề hỏi đến chuyện của huyện Thảo Hải.
Lúc này trong phòng làm việc của Bí Thư Thành ủy gồm: Hứa Phu Kiệt, Sở Tuyên, Triệu Diệc Hiền, Phương Thuận Chương bốn người cùng ngồi nghiên cứu công việc.
Hứa Phu Kiệt đã gọi bốn người bọn họ và phòng làm việc của mình
Nhìn bọn họ một lát. Hứa Phu Kiệt nói:
- Chuyện của Huyện Thảo Hải may mắn thay có xã Xuân Trúc làm điểm sáng nên chúng ta mới thoát khỏi liên lụy. Tuy nhiên qua chuyện này nhắc nhở chúng ta không thể khinh suất!
Sở Tuyên lên tiếng đồng ý:
- Bí thư Hứa nói không sai, nếu không phải có xã Xuân trúc là chỗ dựa thì Bí Thư Dương thật khó mà qua được cửa này.
Tận mắt chứng kiến sự phát triển của Thảo Hải, cái nhìn của Sở Tuyên đã có rất nhiều thay đổi .
Triệu Diệc Hiền nói:
- Huyện Thảo Hải xảy ra chuyện lớn như vậy, ngay cả Bí Thư Dương cũng bị liên lụy. Lần này nếu huyện Thảo Hải không tiến hành một cuộc điều chỉnh lớn thì không được.
Triệu Diệc Hiền hiểu rất rõ việc này, Bí thư huyện ủy Quách Xán phải là người có trách nhiệm với chuyện xảy ra lần này của huyện Thảo Hải. Tiếp theo, Phương Thuận Chương vì ủng hộ Ngũ Thúy Miêu mà cũng đã chết. Đây đúng là cơ hội để ông ta nhúng tay vào chuyện của huyện Thảo Hải.
Phương Thuận Chương không nói không rằng, hiện tại ông ta là người khó chịu nhất. Người mà ông hết lòng phục vụ là Ngũ Thúy Miêu đã chết, lại còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780329/chuong-311.html