- Chủ tịch huyện Diệp, ngài vẫn ở trong căn phòng này sao, ngài xem hay là chuyển đến tòa nhà lớn đi, có đặc biệt dành một phòng cho ngài.
Ngưu Trọng Trung tìm đến Diệp Trạch Đào hỏi.
Ai cũng biết khi tòa nhà được xây lên rồi, mà ở xã này Diệp Trạch Đào vẫn ở căn phòng dột nát này, trước khi Diệp Trạch Đào còn chưa chuyển nhà, thì các thầy cô cũng không dám chuyển.
Diệp Trạch Đào mỉm cười:
- Tôi ở đây cũng khá tốt, không phải chuyển đi đâu cả, để các thầy cô vào đó sống đi, dạy dỗ các cháu mới là quan trọng!
Ngưu Trọng Trung nhìn căn phòng của Diệp Trạch Đào nói:
- Ôi, không lâu sau cũng phải sửa lại căn phòng này rồi, mọi người cuối cùng cũng có được một chỗ ở tốt!
Diệp Trạch Đào gật đầu nói:
- Chúng ta cũng phải tạo ra một môi trường tốt cho các thầy cô và học sinh. Chỉ như thế, mới có được nhiều nhân tài xây dựng xã Xuân Trúc! Bước tiến tiếp theo của xã ta sẽ không ngừng cải thiện điều kiện học tập ở đây, một nơi đang đi lên làm giàu trên con đường chân chính, giáo dục chính là gốc rễ!
Ngưu Trọng Trung thở dài:
- Tôi chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày như vậy!
- Sẽ càng ngày càng tốt hơn, đến lúc ấy, chúng ta còn cần bố trí thiết bị giáo dục, phải làm cho trường Trung học xã Xuân Trúc trở thành trường trung học tốt nhất huyện!
Ngưu Trọng Trung hai mắt sáng ngời:
- Tôi tin ở Chủ tịch huyện Diệp!
Xới một bát cơm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780328/chuong-310.html