Cuộc họp ngày hôm nay diễn ra rất kỳ lạ. Tôn Cương cảm thấy cuộc họp lần này không hề tiến hành theo suy nghĩ của mình. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì đây?
Ra khỏi phòng họp, vì Ủy ban nhân dân huyện chỉ cách chỗ này một con phố nữa nên Tôn Cương đến văn phòng của Ban tổ chức cán bộ Huyện ủy, Ngũ Thúy Miêu.
Ngũ Thúy Miêu tỏ ra rất thận trọng, đón Tôn Cương vào văn phòng của mình. Cô ta biết chắc chắn là Tôn Cương muốn nói chuyện với bố của anh ta. Ngũ Thúy Miêu cũng cảm thấy lo lắng, bất an về tình hình diễn biến của cuộc họp ngày hôm nay. Cô ta cảm thấy cuộc họp ngày hôm nay hẳn là đã có vấn đề, chỉ là không rõ nguyên nhân thôi.
Ngũ Thúy Miêu ngồi ở bên ngoài nhìn về phía cánh cửa văn phòng. Cô ta có cảm giác gì đó buồn bã. Tình hình bây giờ đã bị xa lánh, cô lập rồi!
Không chịu nghe lời của Phương Thuận Chương. Giờ thì Phương Thuận Chương đã không thèm để ý đến mình nữa rồi.
Chồng đã phát hiện ra một nhúm lông nhỏ ở chỗ đó của mình đã không còn nữa nên cũng sinh ra nghi ngờ.
Lại thêm biểu hiện của mình ở huyện, ai cũng nhìn thấy mình và Tôn Cương thân mật với nhau. Lần trước lại còn bị chồng đánh nữa chứ.
Ngũ Thúy Miễu nhận thấy mình hoàn toàn đã trở thành loại người có nhà mà không được về rồi.
Chỉ có một con đường có thể đi đó là theo Tôn Cương!
Lúc nghĩ đến bố của Tôn Cương là một vị lãnh đạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780319/chuong-301.html