Tôn Cương đã đập bàn. Anh ta là Chủ tịch huyện. Thông thường thì chẳng ai dám đập bàn nói chuyện với một Chủ tịch huyện cả. Nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện bất ngờ như thế này. Một Phó chủ tịch huyện như Diệp Trạch Đào không chỉ đập bàn nói chuyện với Tôn Cương mà còn phê bình những hành động của Tôn Cương nữa. Điều này hoàn toàn là đang khiêu khích quyền uy của Tôn Cương!
Còn chưa hết, một vài ủy viên thường vụ có thế lực ở tỉnh cũng nhắm thẳng vào Tôn Cương mà công kích. Mọi người liên kết với Diệp Trạch Đào với ý muốn tiến hành ngăn chặn Tôn Cương.
Không phải là việc đối đầu nữa rồi, chắc chắn cuộc họp ngày hôm nay đã xảy ra vấn đề gì đó.
Quách Xán cảm nhận được sắp bị thất thế, nếu cuộc họp vẫn cứ tiếp tục có khi lại xảy ra chuyện lớn thật cũng nên.
Quách Xán không dám tiếp tục cuộc họp nữa, ít nhất là trước khi làm rõ được tình hình.
Đã triệu tập mọi người lại rồi, giờ chẳng lẽ nói không họp là không họp sao?
Nhìn xung quanh rồi mỉm cười nói:
- Hôm nay thời tiết hơi nóng nực, nên mọi người cũng bực bội khó chịu hơn một chút. Lão Trần, kêu người đi mua ít nước khoáng ướp lạnh về cho mọi người hạ nhiệt một chút!
Mọi người ngạc nhiên nhìn về phía Quách Xán, không ngờ đã họp tới đây rồi Quách Xán còn giở trò mới nữa.
Dù trong phòng họp không có máy điều hòa, nhưng cũng không đến nỗi nóng như Quách Xán nói. Lại còn đòi mua nước khoáng ướp lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780318/chuong-300.html