Mở cuốn sổ tay ra, Diệp Trạch Đào liếc nhìn Ôn Phương một cái.
Diệp Trạch Đào phát hiện thấy quyển sổ tay này là một quyển sổ tay rất đặc biệt.
Đón ánh mắt của Diệp Trạch Đào, Ôn Phương không ngờ lại có chút xấu hổ, bất giác hai má ửng hồng lên. Cắn cắn môi, Ôn Phương không còn là một Bí thư Đảng ủy trong mắt của quần chúng nhân dân toàn xã nữa, mà là một cô gái đang cần sự quan tâm, yêu mến của một người đàn ông.
Nhìn vẻ biểu hiện rất đàn bà này của Ôn Phương, Diệp Trạch Đào cảm thấy không dám nhìn nữa. Không thể không nói, Ôn Phương là người đàn bà có sức hút rất lớn đối với Diệp Trạch Đào.
Diệp Trạch Đào liền vùi đầu vào cuốn sổ tay, trong lòng cảm thấy hoảng sợ.
- Những cái này đúng là do Tôn Cương viết chứ?
- Chắc anh biết chữ của anh ta chứ?
Ôn Phương đỏ mặt nhìn Diệp Trạch Đào.
Diệp Trạch Đào lại nhìn những chữ kia một lần nữa, quả nhiên đúng là chữ của Tôn Cương.
Chữ của Tôn Cương viết rất đẹp, có thể là do hồi nhỏ được giáo dục tử tế. Chữ của gã mang đậm nét hoa mĩ. Đương nhiên không hẳn là hoàn toàn hoa mĩ, mà vẫn có phong cách gì đó mà chỉ riêng Tôn Cương mới có, nó có gì đó rất đường hoàng.
- Ai chà, không ngờ Tôn Cương vẫn là một thanh niên văn học trẻ tuổi!
Diệp Trạch Đào cười nói.
Lúc này Ôn Phương cũng cười nói:
- Anh cứ tiếp tục xem đi.
Diệp Trạch Đào không tiếp tục xem, mà ngẩng đầu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780302/chuong-284.html