- Bí thư Hứa, là điện thoại ở tỉnh.
Cố Minh Trung tiến vào kính cẩn đưa điện thoại.
Hứa Phu Kiệt vẻ mặt tươi cười, nhận điện thoại.
Liếc nhìn số điện thoại gọi đến, lại nhìn Diệp Trạch Đào, Hứa Phu Kiệt bèn đi ra một phòng khác.
Diệp Trạch Đào cảm thấy cuộc điện thoại gọi đến Hứa Phu Kiệt chắc chắn là rất quan trọng.
Một lúc sau, Hứa Phu Kiệt đi vào, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, nhìn Diệp Trạch Đào nói:
- Đi lên tỉnh với tôi một chuyến.
Đi lên tỉnh ư?
Diệp Trạch Đào tuy rằng có chút nghi ngờ nhưng vẫn lên tiếng đồng ý.
- Cậu đi sắp xếp công việc một chút đi.
Hứa Phu Kiệt nói xong liền ngồi xuống nhắm mắt trầm tư suy nghĩ.
Chẳng lẽ ở tỉnh đã xảy ra chuyện gì?
Kêu mình đi cùng có dụng ý gì đây?
Từng nghi hoặc cứ nảy ra trong đầu, Diệp Trạch Đào không hiểu được tại sao Hứa Phu Kiệt lại kêu một Chủ tịch xã cỏn con như mình đi lên tỉnh chứ.
Đúng là Hứa Phu Kiệt kêu nói đi sắp xếp công việc, đây là để bản thân có thêm chút thời gian. Diệp Trạch Đào đương nhiên không muốn gọi điện thoại ở đây, vội đi ra ngoài cửa, tìm một nơi rồi bắt đầu mở điện thoại.
Đầu tiên là gọi cho Vương Báo Quốc tự sắp xếp việc đi lại, không biết bao giờ mới quay về. Chỉ bảo với Vương Báo Quốc tìm một nơi đợi tạm ở đó.
Lại gọi một cuộc cho Thường Minh Quang, bảo anh ta đem tình hình báo cáo lại. Hiện tại tình hình trong huyện quá phức tạp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780239/chuong-221.html