Tìm một nơi để suy nghĩ đáp án cho mọi việc một cách nghiêm túc, Diệp Trạch Đào gọi điện thoại cho Ôn Phương:
- Trạch Đào, anh lên huyện chưa? Có nhìn thấy bí thư Thôi không?
Ôn Phương vồn vã hỏi, hỏi rồi lại nói ngược lại:
- Trạch Đào, bí thư Thôi bây giờ xem ra gặp chuyện lớn rồi. Tôi nghe được một thông tin, nói là ông ta vẫn còn nhiều vấn đề lắm, làm sao đây?
Lời nói hoàn toàn có thể nghe ra được, tâm trạng cô ta đang rối loạn lên, dường như bản thân còn không có được chủ kiến.
Đối với cô gái luôn hám địa vị như cô ta, khi chuyện này xảy ra giống như một chuyện long trời lở đất vậy. Cô ta nghĩ rằng Thôi Vĩnh Chí chính là hậu thuẫn. Bây giờ Thôi Vĩnh Chí xong rồi, hậu thuẫn của cô ta cũng không còn nữa.
Nghĩ đến cảnh mất đi hậu thuẫn, Ôn Phương tỏ ra rất nôn nóng, đối với vận mệnh của chính mình thật đau xót, sao số phận của mình lại khổ thế, vừa có được một tấm bệ đỡ tốt, chẳng được mấy ngày tốt đẹp, giờ đây đã chẳng còn nữa.
Người duy nhất có thể nói chuyện này là Diệp Trạch Đào, nhận được điện thoại, cô ta rốt cuộc không kìm nổi, liền vội vàng nói ngay với Diệp Trạch Đào.
Hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của Ôn Phương, nhưng tạm thời không thể nói cho cô ta bất cứ chuyện gì. Diệp Trạch Đào nói:
- Chủ tịch xã Ôn, tôi gọi điện thoại cho cô vì có chuyện này. Tôi có chuyện phải lên thành phố một chuyến, muốn xin được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780238/chuong-220.html