Từng đôi tay to vững vàng nắm chắc thành ghế, cứ như vậy Diệp Trạch Đào không ngừng được mọi người truyền về phía trước, trên ranh giới ba dặm, mọi người giống như đang thi đấu trong một cuộc thi tiếp sức.
Xã Xuân Trúc chưa từng xảy ra chuyện như vậy, quan hệ giữa những cán bộ trước kia đến đây và các thôn dân phần lớn đều có một sự đối lập hoặc tẩy chay, nhưng bây giờ tình hình lại thay đổi hoàn toàn, Diệp Trạch Đào đang được mọi người tiếp sức nhau nghênh đón hắn vào chính quyền xã.
Tuy rằng mọi người ăn mặc đều có vẻ cũ nát, nhưng những đôi tay kia của họ lại rất mạnh mẽ. Tay tuy rất đen, còn bị nứt nẻ, nhưng trên mặt mọi người lại biểu lộ ra một sự tin tưởng, dường như mong muốn dùng chính cách thức này để bày tỏ một chút tấm lòng cảm kích của mình.
Tự bản thân Diệp Trạch Đào cũng không biết những gì mình đã làm sẽ được lòng người sâu sắc như vậy. Việc hắn cứu nhiều học sinh là chuyện lớn, những gia đình chịu ơn của hắn khắp xã, mọi người lại có chút quan hệ thân thích với nhau, cứu một nhà chẳng khác nào cứu mọi nhà.
Việc quyên giúp quần áo cũng khiến mọi người chịu ơn hắn, rất nhiều người trên người hiện đang mặc quần áo do Diệp Trạch Đào đưa đến thông qua các kênh quyên giúp.
Những việc này còn chưa là gì, quan trọng nhất là kỹ thuật gieo trồng nấm Linh Chi và việc thành lập trạm thu mua dược liệu đã khiến mọi người thấy được tấm lòng vì dân làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780210/chuong-192.html