Mắt nhìn về ngọn núi lớn phía trước, Vệ Hùng Phi nói:
- Xã các anh không có tài nguyên. Toàn là núi lớn, khó có thể phát triển được.
Diệp Trạch Đào khẽ mỉm cười nói:
- Tổng giám đốc Vệ, chờ chúng tôi thông đường quốc lộ, tới khi đó ông muốn thương lượng chuyện đầu tư, chúng tôi sẽ mở rộng cánh cửa đầu tư.
Vệ Hùng Phi liền mỉm cười, chỉ vào một khu vực phía trước:
- Ở chỗ này sao?
Vệ Vũ Hinh cũng mỉm cười nhìn về phía Diệp Trạch Đào.
Rút từ trong cái túi do bộ phận chuyên môn đã chuẩn bị sẵn một bản tài liệu đưa chủ tịch huyện Vệ Hùng Phi, Diệp Trạch Đào nói:
- Ông xem nội dung này đi.
Vệ Hùng Phi liền nhận lấy tài liệu.
Ôn Phương đứng bên cạnh Diệp Trạch Đào mỉm cười. Cô ta biết rằng Diệp Trạch Đào sau khi lên nắm quyền Chủ tịch xã đã tiến hành một số việc. Đây chính là một trong những việc Diệp Trạch Đào đang triển khai thực hiện.
Ôn Phương đặt mình ở vị trí rất thấp, vì nghĩ rằng chỉ cần theo sát Diệp Trạch Đào, Diệp Trạch Đào mà lên được thì một người không thế không lực như cô cũng sẽ có hy vọng.
Lúc đầu Vệ Hùng Phi chỉ định xem qua. Xem đi xem lại, vẻ mặt liền tỏ ra nghiêm túc, sau đó kiếm một tảng đá ngồi xuống.
Thấy điệu bộ chú tâm của cha, Vệ Vũ Hinh thấy khó hiểu, hỏi Diệp Trạch Đào:
- Cậu đang ôm ấp dự định gì vậy?
Diệp Trạch Đào khẽ mỉm cười nói:
- Ai nói ở chỗ chúng tôi không có tài nguyên. Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780128/chuong-110.html