Bạch Cẩm mờ mịt, nghi ngờ nói: "Đại Thế Chí, Dược Sư gì cơ, ta không biết!"
"Dược Sư Phật, Đại Thế Chí Bồ Tát và Đại Nhật Như Lai Phật cũng đột nhiên có nhiều kim tiền để mua chuộc đệ tử ở Phật Giáo, theo ta được biết thì bọn hắn cũng không có nhiều công đức để tiêu xài như vậy, có phải sư huynh cũng nên cho ta một lời giải thích hay không?"
"Sư đệ chờ một lát, ta đi tìm hiểu tình huống cụ thể trước đã!"
Bạch Cẩm lớn tiếng kêu lên: "Cô Lương!"
Cô Lương lập tức chạy vào từ bên ngoài, sau đó cười hì hì: "Sư huynh!"
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Cười đùa cợt nhả ít thôi! Ta hỏi ngươi, Đại Thế Chí, Dược Sư Phật và Đại Nhật Như Lai Phật cũng tới đây vay tiền sao?"
Cô Lương gật đầu đáp: "Đúng vậy! Bọn hắn đều đến đây."
"Vì sao không báo cho ta?"
"Sư huynh, bọn hắn vay mượn đúng quy tắc, ta cảm thấy không cần phải quấy rầy sư huynh."
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Lẽ nào ngươi không biết Di Lặc Phật và ta có quan hệ thân thiết? Cuộc tranh đoạt giữa các Phật Tổ đang ở thời điểm mấu chốt, sao chúng ta có thể ủng hộ địch chứ? Cô Lương, ngươi khiến ta quá thất vọng."
Cô Lương ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bạch Cẩm: "Nhưng mà sư huynh à, ta là Thần Tài mà! Kiếm tiền cho ngân hàng vốn là công việc thuộc phận sự của ta, hơn nữa đây cũng là ý của Hạo Thiên Thượng Đế vĩ đại."
Bạch Cẩm quát to: "Cô Lương, ngươi đừng quên chức Thần Tài của ngươi là do ta sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5275614/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.