Bạch Cẩm vỗ vai Di Lặc Phật, chân thành khuyên: "Sư đệ, nếu ở phương Tây không thoải mái thì chi bằng ngươi tới Thiên Đình đi! Nếu vi huynh có bàn đào để ăn thì ngươi cũng có hạt đào để gặm."
Di Lặc lập tức phục hồi tinh thần, bất lực nói: "Đế Quân nói đùa rồi."
Bạch Cẩm cũng cười ha ha: "Đừng để bụng! Thấy ngươi ngột ngạt quá nên ta nói đùa tí thôi."
"Sư huynh, gần đây Địa Tạng đang phát ra một lượng lớn kim tiền ở Phật Giáo, lôi kéo rất nhiều Bồ Tát La Hán trong Phật Giáo, thanh thế vô cùng lớn, không biết sư huynh có biết không?"
Bạch Cẩm suy nghĩ một lát, sau đó áy náy nói: "Không dối gạt sư đệ, mặc dù sáng ý xây dựng ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian là của ta nhưng ta lại ít khi hỏi tới, từ trước đến giờ mọi việc đều do Cô Lương xử lý, hay để ta hỏi Cô Lương xem sao."
"Sư huynh, không cần rắc rối như vậy, có lẽ hắn đã tới ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian để đổi tiền, những năm qua hắn thật sự tích lũy được không ít công đức ở Âm Sơn Địa Phủ."
Bạch Cẩm tò mò hỏi: "Việc Địa Tạng dùng tiền lôi kéo đệ tử Phật Giáo có tác dụng thật sao?"
Di Lặc gật đầu, u oán nói: "Thật sự rất hữu dụng!"
Trong mắt toát lên vẻ hâm mộ: "Bây giờ mỗi lần Địa Tạng Vương Bồ Tát xuất hành đều sẽ có hàng vạn đệ tử Phật Giáo ủng hộ, nhất hô bách ứng, giống như thế lực to lớn thứ ba ngoài Nhiên Đăng Phật Tổ và Đa Bảo Phật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5272541/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.