Bạch Cẩm và Đa Bảo đi ra Thượng Thanh Cung, liếc nhau rồi cùng lúc hừ một tiếng, chia thành hai hướng trái phải bay đi.
Bạch Cẩm bay thẳng tới Thái Thanh Phong, đáp xuống trước Thái Thanh Cung, gõ cửa rầm rầm rầm, lớn tiếng nói: “Đệ tử Bạch Cẩm, cầu kiến Đại sư bá!”
“Tiến vào!” Một giọng nói già nua vang lên, cửa lớn của cung điện kêu kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra.
Bạch Cẩm cất bước vào bên trong đại điện, quỳ gối trên bồ đoàn, cung kính bái nói: “Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến Đại sư bá.”
Thái Thượng trên chủ vị vừa cười vừa nói: “Đứng lên đi!”
“Đa tạ Đại sư bá!” Bạch Cẩm đứng dậy, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Thái Thượng nói: “Về sau bớt làm hành động đánh lén, làm điều bất chính thì thân bất chính, thân bất chính tâm cũng bất chính.”
Bạch Cẩm cung kính đáp: “Đa tạ sư bá dạy bảo, đệ tử ghi nhớ.”
Thái Thượng gật đầu, sau đó nói: “Lúc tỷ đấu, ta phát hiện ngươi có ý giết người, sao cuối cùng lại thu tay?"
Bạch Cẩm nghiêm mặt trả lời: “Tiên đạo coi trọng sinh mệnh, vô lượng độ nhân, ta không muốn bị lửa giận làm lung lay cho nên cuối cùng đệ tử thu tay lại."
Thái Thượng vừa lòng cười nói: “Rất tốt!”
Trong lòng Bạch Cẩm buông lỏng, làm Đại sư bá vừa lòng quả không dễ dàng mà!
“Lần này ngươi lại đến đây vì chuyện gì?”
“Vì giữ mặt mũi cho sư phụ và sư bá mà dù biết không địch lại Thạch Cơ sư muội vẫn xuất chiến, dẫn tới trọng thương khi thi đấu cho nên đệ tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241659/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.