Sắc mặt Đông Hoàng Thái Nhất cũng trở nên ngưng trọng, ván này thua rồi.
Trên không trung, Đa Bảo đạo nhân cầm Tiên Kiếm trên tay, xông thẳng về phía Bạch Vũ.
Sắc mặt Bạch Vũ lập tức thay đổi, hắn liên tục lui về sau, cả kinh kêu lên: "Ta nhận thua!"
Một khắc sau, một thanh Tiên Kiếm lập lòe hàn quang chĩa thẳng vào cổ Bạch Vũ rồi ngừng lại.
Sự lạnh lẻo thấu xương khiến tóc gáy toàn thân Bạch Vũ dựng đứng, con ngươi kịch liệt co rút.
Đa Bảo đạo nhân lạnh giọng nói: "Giao chiếc hộp ra đây."
"Được được..." Bạch Vũ gật đầu liên tục, sau đó vung tay lên, chiếc hộp trong tay lập tức bay ra rồi bắn ra xa, thân thể hắn cũng lùi lại để tạo ra khoảng cách.
Đa Bảo đạo nhân biến sắc, không để ý Bạch Vũ nữa mà nhanh chóng đuổi theo chiếc hộp, cũng vì tình thế bắt buộc nên Đa Bảo mới buộc phải sử dụng bảo vật có thể làm mình bị thương, mặc dù pháp bảo này còn lâu mới trân quý bằng kiện pháp bảo có cánh mà hắn vừa lấy được kia nhưng nó cũng là thần binh hộ pháp hiếm có.
Bạch Vũ lập tức xoay người bay về phía loan giá của Đông Hoàng Thái Nhất, bảo vật không còn thì hắn có thể luyện chế lại chứ tính mạng thì hắn chỉ có một cái mà thôi.
Bên kia, Đa Bảo đạo nhân đuổi gió theo trăng, trong nháy mắt đã đến phía sau bảo hạp và bắt lấy nó, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ, đầy đủ rồi.
Tuy nhiên, đột nhiên trên bảo hạp xuất hiện một trận pháp trận pháp hỗn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241658/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.