Trong Ngọc Thanh Cung, Nguyên Thủy từ từ mở mắt ra, thì thầm đọc: "Hoa hồng, thân trắng, lá xanh, Tam Thanh vốn là một nhà." Hắn nghiêng đầu nhìn Tam Bảo Ngọc Như Ý bên cạnh, đây là hoa hồng.
Trong Thái Thanh Cung, Thái Thượng nhìn thiên đảm treo bên cạnh, ánh mắt ngậm ý cười: "Hoa hồng, thân trắng, lá xanh, Tam Thanh vốn là một nhà. Tên tiểu tử này còn muốn có thêm hai vị sư phụ nữa phải không?"
Trong Thượng Thanh Cung, Thông Thiên cầm Thanh Bình Kiếm, tay sờ vỏ kiếm, trong mắt đong đầy ý cười. Hắn nghiêng đầu về phía Thái Thanh Phong và Ngọc Thanh Phong, thầm nghĩ hai vị đại huynh à, đệ tử này của ta thế nào? Vậy là trong lúc nói chuyện phiếm, Bạch Cẩm lại lấy được hảo cảm của Tam Thanh, hơn nữa hắn làm rất tự nhiên, không để lộ dấu vết.
Bạch Cẩm bay đến Thượng Thanh Phong, đáp xuống con đường đá trên núi rồi đi lên trên.
Dọc đường hắn gặp vài đệ tử của Thượng Thanh Phong, ai nấy đều cười ha hả, thân thiết chào hỏi: "Bái kiến sư huynh!"
"Bái kiến sư huynh!"
...
Bạch Cẩm đáp lễ từng người. Trên đường đi hắn cũng quan sát tỉ mỉ, đệ tử trên núi kẻ thì cười đùa, người thì thi đấu, đứa thì nướng thịt. Thượng Thanh Phong vắng lặng thuở trước đã trở nên náo nhiệt ồn ào.
Bạch Cẩm đi thẳng về cung điện của mình rồi không ra ngoài nữa. Không lâu sau, thiên địa chìm vào bóng tối, ban đêm ở hồng hoang dài dằng dặc, ước chừng hai nghìn một trăm chín mươi canh giờ.
Rạng sáng hôm sau, cửa đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241653/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.