Thái Thượng hỏi: "Ngươi còn muốn tiếp tục không?"
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn Thái Thượng, cạn lời luôn: "Đại sư bá, ta đánh Thái Cực Quyền tệ đến vậy sao? Sai hết ạ?"
Thái Thượng thong thả cất lời: "Trong quyền pháp có một tia Thái Cực ý, ngươi có thể lĩnh ngộ được tia Thái Cực ý này trên người ta cũng xem như hiếm có nhưng nếu nói ngươi đã bước chân vào con đường Thái Cực thì vẫn còn kém xa."
Bạch Cẩm đứng thẳng lưng, hít sâu một hơi rồi nói: "Xin nhờ đại sư bá, tiếp tục đi ạ!"
Thái Thượng gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. Hắn khen: "Tốt lắm!"
Hắn búng ngón tay. Bộp! Y phục trên người Bạch Cẩm lập tức bị lõm một chỗ.
"Á!" Bạch Cẩm kêu đau theo phản xạ tự nhiên. Hắn lập tức vung tay, nơi tay hắn lướt qua kích phát một làn sóng không gian.
Tiếng va đập "bộp bộp bộp" ngày càng ít đi, động tác của Bạch Cẩm ngày càng trôi chảy, động tĩnh kết hợp, có nhu có cương, không gian xung quanh đều méo mó.
Một tháng sau, ầm... một mặt Thái Cực Đồ mở ra tại Thái Thanh Điện, Bạch Cẩm ở trung tâm Thái Cực Đồ nhắm mắt đứng im, không buồn không vui, thân hợp thiên địa, tĩnh lặng tự nhiên.
Thái Thượng nở nụ cười hài lòng, vẫy tay lật một trang sách trên người Bạch Cẩm bay ra ngoài, rơi xuống mặt bàn.
Bạch Cẩm chợt mở mắt ra, Thái Cực Đồ bao quanh hắn đột nhiên thu nhỏ lại, dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Bạch Cẩm thoáng ngẩn ngơ, sau đó chắp tay thi lễ với Thái Thượng. Hắn kích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241652/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.