Dưới đại thụ, thần sắc của Chuẩn Đề khẽ động, hắn nỉ non nói: “Thiền...”
Địa Tạng không nhịn được mà hỏi: “Xin hỏi thiền là gì?”
“Thiền tức là tĩnh định tuệ, dùng nội tâm tĩnh lặng để quan sát thế giới vô biên, từ đó thức tỉnh lực lượng vĩ đại.”
Bọn người Đại Thế Chí và Địa Tạng đều tỏ vẻ như có điều suy nghĩ, trong mắt tỏ ra vẻ mừng rỡ, đúng là thiền rồi.
Bạch Cẩm cúi đầu, sau đó nhìn về phía Địa Tạng nói: “Nếu ngươi đã chịu thua, vậy sư huynh sẽ tặng ngươi một bài thơ, hãy nghe cho kỹ.”
Địa Tạng ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm thì thầm: “Thân là cây bồ đề, tâm như Minh Kính đài, thường chăm chỉ lau chùi, chớ để nhiễm bụi bặm.”
Địa Tạng sững sờ tại chỗ, trong đầu quanh quẩn một câu ‘thường chăm chỉ lau chùi, chớ để nhiễm bụi bặm’.
Bạch Cẩm lại nhìn về phía Đại Thế Chí: “Ta cũng tặng ngươi một bài thơ.”
Đại Thế Chí vội vàng nói: “Đa tạ sư huynh.”
Bạch Cẩm suy nghĩ một chút sau đó thì thầm: “Bồ đề vốn không cây, Minh Kính cũng không đài, vốn là không có vật, vậy bụi trần từ đâu?”
Dưới đại thụ, ánh mắt Chuẩn Đề sáng lên, hắn không nhịn được kêu lên: “Hay!” Sau đó ánh mắt nhìn Bạch Cẩm càng thêm nóng rực.
Tiếp Dẫn cũng nhìn chằm chằm Bạch Cẩm, trong mắt mang theo tiếc nuối, nếu hắn có thể thu Bạch Cẩm làm đệ tử thì tốt rồi. Đáng tiếc! Đáng tiếc!
Đại Thế Chí nỉ non nói: “Vốn là không có vật, vậy bụi trần từ đâu?”
Sau đó hắn lập tức đứng dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232172/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.