Câu nói của Bạch Cẩm như tiếng sấm nổ trong đầu Nhật Quang. Bà sa... rơi vào... Ánh mắt hắn hơi đờ đẫn.
Một lát sau, biểu cảm vặn vẹo điên cuồng trên gương mặt Bạch Cẩm dần biến mất, ánh mắt cũng minh mẫn trở lại. Hắn chắp tay thi lễ, ngượng ngùng nói: "Cảm ơn sư huynh đã chỉ dẫn, quả thật ta vẫn đang quanh quẩn trong thế giới bà sa."
Bạch Cẩm gật đầu hài lòng: "Bây giờ ngươi đã đến tịnh thổ."
Nhật Quang nở nụ cười dịu dàng, ngồi xếp bằng trên bãi cỏ. Dường như trong khoảnh khắc ấy, tinh khí thần đã phát sinh biến đổi, càng tốt đẹp và tự nhiên hơn nhưng không ai biết trong lòng hắn ra sao.
Dưới gốc đại thụ đằng xa, Nguyên Thủy hắng giọng nói: "Lại ra tay đánh người, thói quen này không tốt."
Thông Thiên hớn hở ra mặt: "Thế mà gọi là đánh người sao? Đó là chỉ dẫn đấy! Chỉ dẫn con đường đại đạo của hắn. Ngươi không thấy tiểu sư điệt kia có biến hóa rất lớn sao?"
Thái Thượng cũng mỉm cười: "Ngộ tính của Bạch Cẩm rất tốt! Chỉ một cái tát đã chỉ ra đại đạo mà Nhật Quang nhắc đến, hơn nữa còn nêu rõ tên, đúng là hiếm thấy. Tiếp Dẫn sư đệ, ngươi thấy thế nào?"
Tiếp Dẫn càng nhăn nhó hơn, hắn gật đầu đáp: "Sư huynh nói rất đúng."
Trên bãi cỏ, Bạch Cẩm nhìn ba người nhìn Đại Thế Chí, Địa Tàng và Dược Sư với nụ cười khó nắm bắt: "Đến lượt ai trong các ngươi?" Hắn nâng tay phải đặt bên mép, thổi tới thổi lui.
Ba người lập tức cảm thấy má đau rát, da mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232171/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.