"Sư huynh, Phong ca ca thế nào rồi?"
Khải Ngôn giương mắt nhìn nàng, chậm rãi nói "Dù là xuyên qua người nhưng lại không trúng tim, tạm thời vẫn giữ được tính mạng."
Ngân Hoa nhìn thấy hơi thở của Thừa Phong dần dần yếu đi liền lo lắng "Vậy tại sao hơi thở của huynh ấy ngày càng yếu đi vậy?"
"Tuy là không trúng tim, nhưng lại xuyên qua phổi, nếu trong ba ngày không chữa trị kịp thời e là tính mạng cũng khó giữ. Nói chung là cũng… khá nguy kịch."_Khải Ngôn trầm mặt nói.
"Vậy chữa trị thế nào?"_Ngân Hoa lo lắng hỏi.
"Phải có nước tinh chất từ thần u thảo."_Khải Ngôn nhìn nàng đáp.
"Thần u thảo ở thành Lâm An sao?"
Trần Khải Ngôn gật đầu.
"Nhưng cái loại thảo dược này chắc chắn không ai bán rồi, bởi vì tác dụng của nó chỉ có thể duy trì trong ba canh giờ kể từ sau khi hái. Nhưng lúc hái nó muốn giữ được tinh chất thì nên hái vào canh ba. Vậy chúng ta làm sao hái nó được đây? Thành Lâm An ở rất xa đó, đi đến đó chắc cũng phải 2 ngày mới tới..."_Ngân Hoa nói đến đây thì nước mắt trào ra, cổ họng nàng như nghẹn lại chẳng nói được lời nào, nàng ngồi xuống ghế, tay ôm lấy mặt khóc nức nở.
Khải Ngôn lại gần nàng, tay nhẹ nhàng đặt lên bờ vai gầy kia an ủi "Ngân Hoa sư muội, muội bình tĩnh một chút, ta sẽ nghĩ cách để duy trì mạng sống cho đệ ấy được không?"
"Đều tại ta, nếu ta không mắc lừa hắn, Phong ca ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034609/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.