"Sư muội, có thể nói ta biết người đó là ai không?"
Bạch Ngân Hoa nghe hắn nhắc đến liền nuốt nhanh miếng cháo trong miệng rồi nói "Ách… huynh nói ta mới nhớ đấy, nhân vật này ta phải tìm cho ra mới được, có thể hắn sẽ cứu được Thừa Phong ca ca." nói rồi nàng đưa lại chén cháo cho hắn rồi cầm lấy thanh Hồng Quang kiếm vội đứng lên "Sư huynh ta đi trước nhé, có gì ta sẽ kể lại với huynh sau."
Nhìn nàng gấp gáp như vậy hắn cũng hơi hoảng mà gọi với theo "Nè… Ngân Hoa muội đi đâu vậy hả?"
...----------------...
Bạch Ngân Hoa cứ như vậy mà cầm kiếm ra giữa phố nhìn xung quanh. Thật ra nàng là đang tìm nam nhân đã lừa mình lúc trước khiến mình bị bắt đi.
Lúc đầu nàng nghĩ rằng tên đó chắc là đã chết theo lão Dương kia rồi nhưng linh cảm của nàng mách bảo rằng mọi chuyện không phải như nàng nghĩ.
Ngân Hoa cứ như vậy là tìm khắp xung quanh, nàng chạy tới chạy lui cũng chẳng thấy bóng dáng của hắn.
Lúc này vì quá mệt nên nàng đứng lại, lau đi mồ hôi tấm tấm trên trán. Đột nhiên nàng nghe thấy một giọng nói khá quen thuộc ở gần mình cười nói.
"Mỹ nhân, không biết nàng đã có hôn phối với ai chưa nhỉ? Nếu chưa thì ngày mai Cố gia sẽ đem sính lễ đến cưới hỏi nàng có được không hả? Hahaha"
Nghe xong Bạch Ngân Hoa ngẩn người lẩm bẩm "Giọng nói này… chính là của hắn!"
Nói xong nàng quay đầu lại, quả thật là giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034608/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.