"Trân Nhi! Uyên Nhi! Hai người mau nói đi, có phải là mấy người này đã đánh các ngươi ra nông nổi này không?"
Hai nha hoàn kia bắt đầu khóc lóc, giọng điệu nũng nịu lần lượt lên tiếng.
"Dạ đúng thưa lão gia! Chính là con ả áo đỏ đã đánh nô tì."
"Lão gia! Người phải đòi công bằng cho Uyên Nhi đó!"
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền tá hỏa tam tinh, đôi lông mày nhíu lại, nàng đi lên trước một chút, giọng điệu hoang mang nói với hai nữ nhân kia "Ta đánh các ngươi? Khi nào? Các ngươi đừng ở đó mà ngậm máu phun người!"
"Lão gia! Ả ta thật đáng sợ, Trân Nhi không muốn bị đánh nữa đâu."
"Lão gia, ngươi phải làm chủ cho nô tì đó!"
Vương lão gia kia như bị che mắt, không màng đến thực hư câu chuyện mà đã đến trước mặt Ngân Hoa hóng hách lên tiếng "Nếu như ngươi còn muốn sống thì mau xin lỗi người của ta rồi đem theo đồng bọn của của cút khỏi đây đi!"
Lục Thừa Phong thấy Ngân Hoa bị ăn hiếp liền chạy đến phản kháng giúp nàng "Này! Lão già ngươi là ai mà lại hách dịch như vậy? Tưởng mình là cha thiên hạ sao?"
Người họ Vương đó nghe y nói xong liền tức giận quát "Tiểu tử thối nhà ngươi lại cả gan dám mắng ta? Ăn gan hùm sao?"
Trần Khải Ngôn đứng đó chứng kiến mọi chuyện từ nãy đến giờ cũng không vừa mắt với lão già đó, hắn cũng đi lại gần đó, giọng điệu điềm tĩnh nói "Nhìn ông... chắc là Vương gia mà hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034553/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.