[ Tu Du Kim ] Ngay thuở mới nhập môn, Mộc Cát Sinh từng hỏi Mạc Khuynh Bôi rằng: “Thưa sư phụ, số mệnh do Thiên Toán tính ra, nhất định là chuẩn ạ?” Lúc ấy Mạc Khuynh Bôi đang cho cá ăn, thức ăn cá dính dớp đầy tay, đang sầu gần chết vì không có chỗ lau, thấy đồ đệ nhỏ chạy đến bèn đưa tay quẹt thẳng lên mặt nó, rồi ôn tồn nói: “Sao con lại hỏi vậy?” Mộc Cát Sinh vốn là đứa chẳng kén chọn. Thức ăn cho cá là do lão nhị tự tay làm, mà đồ lão nhị làm thì cái gì cũng ngon. Nhóc đưa tay quệt thức ăn trên mặt xuống, cho vào mồm luôn, vừa chép miệng vừa đáp: “Vì con nghĩ bản lĩnh nhà mình lợi hại như vậy, sau này nếu con muốn hại ai đó, cứ trực tiếp tính hết nửa đời sau của người ta, rồi nói toạc ra cho họ biết, thế thì quãng đời còn lại của người đó chẳng phải sẽ chán chết sao!” Mạc Khuynh Bôi không mắng đồ đệ nhỏ, chỉ thong dong buông một câu: “Trẻ con nói năng không kiêng kị.” Mộc Cát Sinh cười hì hì, vừa m*t ngón tay vừa nói tiếp: “Nhưng rồi con lại nghĩ, nếu người đó tâm tính không đủ thông suốt, lỡ bị con chọc tức đến đỗi lăn ra chết luôn, vậy thì chuyện nửa đời sau của hắn làm gì có nữa? Vậy xin hỏi sư phụ, thế quẻ con tính là chuẩn, hay không chuẩn ạ?” Mạc Khuynh Bôi nói: “Con nghĩ thế nào?” “Con nghĩ không ra.” Mộc Cát Sinh đáp gọn lỏn: “Nên mới đi hỏi sư phụ.” “Trẻ con nói bừa, giờ con nói những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-bach-song-hi/5275481/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.