An Dã đã nhắc nhở từ tám trăm năm trước, rằng Ôn Đại – thường ngày nhờ thuốc men nên gần như không khác người bình thường, nhưng chỉ cần dính líu đến Kỷ Lam thì nhất định phải chuẩn bị tâm lý.
Hiển nhiên, chuyện xảy ra hôm nay là điều Kỷ Minh Tông chưa lường trước. Nếu có nghĩ đến dù chỉ một chút, anh cũng sẽ không đưa Kỷ Lam về nhà.
Nhưng nghĩ lại, nếu không về nhà thì còn đưa đi đâu? Con trai vẫn đang ở đây, chẳng lẽ để con ở lại mà đưa mẹ đi? Rối! Thật sự quá rối!
Kỷ Lam đau đầu, Kỷ Minh Tông cũng không khá hơn.
Chuyện thành ra thế này, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của họ.
“Em ra ngoài xem thử.” Cô vén chăn định xuống giường.
Kỷ Minh Tông lập tức đè cô lại: “Để anh gọi người vào.”
Ôn Đại bước vào, thấy Kỷ Lam đã tỉnh thì sắc mặt dịu đi nhiều, ngồi xuống mép giường nắm lấy tay cô, liên tục hỏi han ân cần.
protected text
Cô nhẹ nhàng trấn an rằng chỉ là quá mệt, nghỉ ngơi một lát sẽ ổn, nhưng nỗi lo của một người mẹ sao có thể vì vài lời dỗ dành mà tan biến?
Sự lo lắng của Ôn Đại dành cho Kỷ Lam, ai nhìn cũng thấy rõ ràng.
Chỉ là, nỗi lo ấy phần lớn xuất phát từ nhu cầu cá nhân.
Kỷ Minh Tông đứng một bên quan sát, trong lòng không tránh khỏi bực bội.
Cảm xúc bị nén xuống sâu.
Ôn Đại không nhận ra, nhưng An Tần thì thấy hết.
Mỗi người đều mang trong mình nỗi lo lắng, chỉ là góc độ xuất phát không giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-su-kinh-cang/5066226/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.