Đúng là dám nói thật! Một người đàn ông quyền lực tầm cỡ hàng trăm tỷ, vậy mà trong miệng cô, hết là mua dâm, rồi đến bạo hành gia đình… chỉ còn thiếu điều nói anh không phải là con người nữa.
Kỷ Lam chen được vào hàng, Từ Ảnh ở bên cạnh im lặng giơ ngón cái khen ngợi.
“Cậu hoảng cái gì chứ? Người cũng đã đến bệnh viện rồi, đã lấy số rồi, lẽ nào còn có biến?”
Kỷ Lam không rõ cảm xúc của mình là gì, nhưng cô biết rất rõ: Kỷ Minh Tông là người đa nghi, sáng nay khi ra khỏi nhà, cô đã lờ mờ cảm thấy có điều bất ổn.
Nhanh chóng dứt điểm thì hơn, tránh để lắm đêm lắm mộng.
“Kỷ Minh Tông đa nghi, có tiếng gió cũng giật mình, tớ lo không giấu được.”
“Không đến mức đó đâu, chúng ta làm khá kín rồi.”
Kỷ Lam dựa người vào chiếc ghế lạnh lẽo, thở dài một hơi: “Mong là vậy.”
Thời gian làm thủ thuật không dài, nhưng nửa tiếng ngắn ngủi ấy lại khiến Kỷ Lam cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Điện thoại không ngừng rung lên, khiến lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi lạnh.
Cho đến khi cửa phòng thủ thuật mở ra, y tá gọi tên người tiếp theo chuẩn bị, Kỷ Lam gần như không chờ thêm được giây nào, lập tức bật dậy.
Ngồi lâu nên khi đứng lên, chân tê cứng, suýt thì loạng choạng ngã. Từ Ảnh vội vàng đỡ lấy cô.
Kỷ Lam không để tâm, gạt tay cô ra, vội bước nhanh vào phòng.
“Cô Tống? Số của cô không phải ở sau sao?” – Y tá nhìn phiếu trong tay cô rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-su-kinh-cang/5063546/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.