Rầm ——
Căn phòng riêng lập tức chìm vào bóng tối, mọi người đồng loạt kêu lên thất thanh, sự chú ý bị kéo đi trong chốc lát. Kỷ Lam đang đưa tay định cầm điện thoại cũng khẽ thu tay lại.
“Không phải hội sở đỉnh cấp à? Không phải phí hội viên cả trăm vạn một năm sao? Mà cũng cúp điện à?”
“Làm ăn kiểu gì thế?”
Những tiếng phàn nàn nối tiếp nhau vang lên.
“Kỷ tổng, kiểm tra tài chính đấy à?” Có người đùa.
Kỷ Lam gật đầu: “Kiểm tra!”
Lời vừa dứt, đèn trong phòng đã sáng trở lại. Quản lý tầng đẩy cửa bước vào, trên mặt đầy vẻ xin lỗi:
“Thật sự xin lỗi quý khách, ngoài hành lang vừa xảy ra sự cố, có người xô đẩy va vào tủ điện gây nhảy cầu dao. Cô Kỷ, Cô Từ, để bày tỏ lời xin lỗi, bữa ăn tối nay hội sở xin phép được miễn phí toàn bộ.”
“Thế đấy! Làm ăn mà như khu dân cư cũ nhà tôi vậy,” có người châm chọc.
Quản lý cười ngượng ngùng, cúi đầu khép nép, tư thế cực kỳ khiêm nhường. Bởi người có thể đến nơi này đều là nhân vật không đơn giản, hoặc quyền quý hoặc có thế lực, mà cô Kỷ trước mặt này lại càng đặc biệt – người được ông chủ đích thân căn dặn phải đặc biệt chăm sóc.
Nếu không phục vụ chu đáo thì mất việc là chuyện nhỏ, làm mất lòng khách mới là chuyện lớn.
Kỷ Lam nhìn quanh phòng – sau bữa tiệc rượu, căn phòng ngổn ngang hỗn độn. Ngồi ở đây chờ mọi người chơi xong rõ ràng không phải kế lâu dài. Nhưng vì đặt phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-su-kinh-cang/5023227/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.