“Cháu đứng về phía nó?” – Yến lão gia cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn về phía Yến Phượng Kỳ – “Cháu là người thế nào, chẳng lẽ ta còn không rõ? Ta nhìn cháu lớn lên từng ngày, nếu cháu thật sự cam tâm tình nguyện đứng về phía nó, vậy thì cháu không còn là Yến Phượng Kỳ nữa.”
“Haiz.” – Yến Phượng Kỳ khẽ thở dài – “Trước mặt ông nội, quả thật cháu chẳng giấu được điều gì. Nhưng mà, ông à, mọi chuyện trên đời đều có ngoại lệ—”
“Ngoại lệ gì?”
Yến Phượng Kỳ đẩy gọng kính, nhẹ nhàng bật cười:
“Nó là người thừa kế do ông nội đích thân lựa chọn và đào tạo, còn cháu là kẻ bị ông đuổi khỏi nhà, là đứa cháu bị ông vứt bỏ. Ông trọng nó, coi thường cháu, trong mắt ông, cháu và nó e là khác nhau một trời một vực. Thế mà, chính cái người được ông xem trọng đó lại chủ động chìa tay ra với cháu, bắt tay làm hòa, mục đích chỉ để đối phó với ông—Cháu thật không dám tưởng tượng ông sẽ giận đến mức nào nếu biết sự thật. Nói thật, chỉ riêng lý do này thôi, cũng đủ để cháu đồng ý rồi.”
Sắc mặt Yến lão gia vốn đã khó coi, nghe đến đây, vẻ lạnh lùng tàn khốc gần như toát ra từ từng nếp nhăn trên khuôn mặt ông.
“Cháu thực sự nghĩ, các người liên thủ lại thì có thể làm nên chuyện gì sao?”
Yến Phượng Kỳ lại khẽ bật cười, ngẩng đầu nhìn ông:
“Bọn cháu đâu có ý định làm nên chuyện gì. Theo mục tiêu của nó, chẳng làm nên được chuyện gì mới đúng. Yến thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5256884/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.