Mấy người mặc đồng phục gặp nhau ở đầu cầu thang, sau khi trao đổi đơn giản vài câu liền lần lượt đi xuống.
Nếu là nơi khác, sự xuất hiện của vài người như vậy e là đã khiến cả nơi đó rối loạn cả lên.
Thế nhưng đây là đại trạch nhà họ Yến, vẫn giữ được sự yên tĩnh vốn có. Khi quản gia Lý tiễn những người đó xuống, phong thái vẫn điềm tĩnh, không kiêu căng cũng không hèn mọn.
Ánh mắt của mấy người kia lần lượt dừng lại trên người Kỷ Nhan, tựa như sớm đã biết thân phận của cô, cứ thế lướt qua mà không hỏi han lấy một câu, sau đó được quản gia Lý tiễn đi.
Thấy vậy, Kỷ Nhan cũng không hỏi thêm điều gì, trực tiếp quay về phòng mình.
Thế nhưng cô vừa về phòng chưa được bao lâu, cửa phòng đã bị gõ vang.
Sau khi nghe thấy tiếng đáp, quản gia Lý đẩy cửa bước vào, nhìn về phía Kỷ Nhan đang ngồi cạnh cửa sổ, nói:
“Kỷ tiểu thư, ông cụ muốn nói chuyện với cô.”
“Biết rồi.” Kỷ Nhan đáp lời, nhưng vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Quản gia Lý nhìn cô một cái, không nói gì thêm, xoay người rời đi.
Kỷ Nhan vẫn ngồi yên tĩnh ở đó, nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc lâu sau, cô mới chậm rãi đứng dậy, dùng đôi chân chưa hoàn toàn bình phục để bước ra khỏi phòng một cách khó nhọc, rồi đến trước cửa phòng Yến lão gia, khẽ gõ cửa.
“Vào đi.”
Kỷ Nhan đẩy cửa bước vào, vừa nhìn đã thấy Yến lão gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5256875/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.