Biết được ý định của Tang Hứa, Giang Bắc Hằng dường như còn rất nhiều điều muốn nói. Thế nhưng, suy cho cùng ông cũng không có quyền can thiệp vào quyết định của cô. Sau vài giây trầm mặc, ông chỉ nói:
“Với con mà nói, tình cảnh hiện tại chắc chắn là rất khó chấp nhận… Ra ngoài đi dạo cũng tốt, có thể giúp con bình tĩnh lại. Nhưng không được nói những lời như ‘không quay lại nữa’. Dù con thực sự không định về, ba cũng sẽ phái người đến trói con về.”
Trước câu nói ấy, Tang Hứa chỉ cười nhạt, không đáp thêm điều gì.
…
Sau khi biết tin Tang Hứa định rời khỏi Hoài thị một thời gian, sắc mặt Tống Lạc Bạch lập tức trở nên khó coi.
Vốn dĩ cậu đã ít nói, từ sau khi Tang Hứa mất trí nhớ lại càng trầm mặc hơn. Nghe tin này, cậu đứng sững hồi lâu, chỉ nhìn chằm chằm cô mà không nói một lời.
“Hiếm khi được nghỉ phép, em không định ra ngoài chơi sao?” Tang Hứa hỏi, “Chị nghe nói em định đến chỗ chị gái, thời gian đẹp thế này, đừng lãng phí.”
Giọng điệu nhẹ nhàng như nước của Tang Hứa khiến sắc mặt Tống Lạc Bạch càng khó coi hơn. Cậu lập tức quay về phòng, dập mạnh cửa.
Tang Hứa nghe tiếng động cũng không để tâm, quay người lấy vali, trở về phòng bắt đầu thu dọn hành lý.
…
Còn Tống Lạc Bạch vừa vào phòng đã gọi điện cho Lục Tinh Ngôn, mở miệng là chất vấn:
“Anh biết chị ấy định rời khỏi Hoài thị không?”
Đầu dây bên kia, Lục Tinh Ngôn dường như bước ra nơi yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5256874/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.