Nghe thấy câu trả lời đó của Tang Hứa, Giang Bắc Hằng rõ ràng khựng lại trong chốc lát, rồi mới cất lời:
“Con quen cậu ta sao?”
“Con thì quen anh ta, chứ anh ta không quen con.” Tang Hứa đáp, “Yến thị dạo này xuất hiện trên tin tức nhiều như thế, con cũng xem được vài tin, vị Yến tiên sinh này đang là cái tên cực kỳ hot, ảnh của anh ta tràn ngập truyền thông, muốn không thấy cũng khó…”
Giang Bắc Hằng nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
“Nhưng mà Yến gia từ bao giờ lại có thêm một người như vậy?” Tang Hứa lại nói, “Con cứ tưởng Yến gia chỉ còn hai người cháu bị đưa ra ngoài rồi chứ.”
Giang Bắc Hằng mỉm cười nhẹ:
“Chuyện nhà người khác, mình là người ngoài làm sao nói rõ được?”
Tang Hứa hơi nghiêng đầu nhìn ông:
“Không phải là họ hàng sao? Cũng coi như người ngoài à?”
protected text
Tang Hứa nghe xong chỉ khẽ ừ một tiếng, rồi nói tiếp:
“Vậy ý của ba là, quan hệ giữa Giang gia và Yến gia xa cách như bây giờ, là vì vị Yến tiên sinh kia sao?”
Giang Bắc Hằng có phần bất đắc dĩ quay sang nhìn cô:
“Ba đâu có nói như vậy.”
Tang Hứa khẽ cười:
“Xem ra sau khi mất trí nhớ, con đúng là trở nên nhạy bén hơn rồi nhỉ?”
Giang Bắc Hằng vẫn không trả lời rõ ràng, nhưng nụ cười bất lực trên gương mặt, cái lắc đầu nhẹ cùng vẻ mặt như thầm thừa nhận, đã là lời xác nhận không cần ngôn từ.
Tang Hứa cũng không tiếp tục truy hỏi, dường như không quá quan tâm đến chuyện đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5256872/chuong-434.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.