Nghe thấy câu đó, Tang Hứa dừng ánh mắt trên gương mặt Giang Mục Trầm một lúc, rồi mới khẽ nhếch môi cười, chậm rãi nói:
“Câu này thì tôi lại thấy hơi xa lạ rồi. Anh hình như cũng không phải là Giang Mục Trầm mà tôi từng quen. Nhưng may mắn là, mọi thứ hiện tại của anh, đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Tang Hứa xoay người định rời đi, nhưng Giang Mục Trầm lại một lần nữa giữ cô lại, ánh mắt dán chặt lấy cô:
“Tôi đang hỏi em.”
Tang Hứa mạnh mẽ gạt tay anh ra, quay đầu lại nhìn anh, như chợt hiểu ra gì đó rồi bật cười, nói:
“Cũng đúng, trong mắt anh tôi xưa nay đều là người giỏi giở trò. Vậy cho tôi hỏi, nếu tôi giả vờ mất trí nhớ thì có thể đạt được gì chứ?”
“Em không biết mình có thể đạt được gì sao?” Giang Mục Trầm nhìn cô, nói. “Ai biết được em có phải là vì—”
Lời nói đến đây thì anh bỗng dưng im bặt, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Tang Hứa, nhưng lại không thể thốt ra mấy từ còn lại.
Ngược lại, Tang Hứa lại hơi nghiêng đầu, nhìn anh hỏi:
“Vì cái gì?”
Giang Mục Trầm nhìn chằm chằm vào cô, môi mím chặt, rõ ràng không định nói tiếp nữa.
Tang Hứa cũng không có vẻ gì là mong chờ câu trả lời từ anh. Sau khi thu lại ánh mắt, cô lập tức xoay người rời đi, lần này không chút do dự.
Tang Hứa vừa bước ra khỏi cửa, đi xuống bậc thềm, ngẩng đầu nhìn quanh một chút thì không khỏi khựng lại.
Cô nhận ra mình không lái xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5256871/chuong-433.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.