Giờ này, hành lang bệnh viện vắng tanh như không một bóng người, đột nhiên có người xuất hiện quả thực dễ khiến người ta giật mình.
Hộ lý trong khoảnh khắc bị dọa đến mức không phát ra tiếng, còn người đàn ông trước mặt thì đã lập tức đứng dậy, lộ ra gương mặt trẻ trung điển trai, mở miệng liền hỏi: “Cô ấy tỉnh sớm vậy sao?”
Vì Kỷ Nhan tỏ ra khá bài xích với mọi sự giao tiếp, nên hộ lý cũng không rõ thân phận những người bên cạnh cô, nghe Lục Tinh Ngôn hỏi vậy chỉ đành gật đầu đáp: “Tỉnh rồi… anh là bạn của cô Kỷ sao?”
Lục Tinh Ngôn không trả lời thẳng, chỉ nói: “Tôi có thể vào thăm cô ấy một chút không?”
“Giờ này sớm như vậy… anh đã ngồi chờ ở đây suốt đêm sao?”
Lục Tinh Ngôn gật đầu ngay không chút do dự.
Hộ lý thoáng ngẩn ra — dù là bệnh viện cao cấp đến đâu, nhưng có thể ngồi cả đêm trước cửa phòng bệnh quả thật là chuyện rất hiếm thấy.
“Tôi đi gọi bác sĩ.” Hộ lý nói nhỏ, “Tâm trạng cô Kỷ không được tốt, anh đừng làm phiền cô ấy.”
Lục Tinh Ngôn gật đầu nhẹ, rồi đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
Trong phòng vẫn còn khá tối, người trên giường bệnh nằm yên không động đậy, chỉ có thể thấy hình dáng mơ hồ bên dưới chăn.
Lục Tinh Ngôn bước đến bên giường, nhưng vẫn không nhìn rõ mặt cô.
Anh không nói gì, cũng không cử động, chỉ lặng lẽ đứng đó nhìn.
Cho đến khi bác sĩ cùng hộ lý bước vào.
Thấy anh, bác sĩ nghĩ là người nhà, chỉ khẽ gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246547/chuong-381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.