Nghe xong câu trả lời của Tang Hứa, Yến Thời Dư không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng siết chặt cô thêm một chút.
Tang Hứa dường như cũng rất hưởng thụ khoảnh khắc như thế, yên lặng dựa vào lòng anh, cả hai không ai nói gì thêm trong một khoảng thời gian rất lâu.
Mãi đến khi thời gian trôi qua đủ lâu, Tang Hứa mới dần thoát khỏi bầu không khí ấy, hơi ngồi thẳng dậy, nhìn anh nói: “Em biết trong lòng anh vẫn chưa thể buông bỏ, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, điều quan trọng chưa bao giờ là quá khứ, mà là tương lai.”
Yến Thời Dư cúi mắt nhìn cô, lặng lẽ lắng nghe.
“Dù bây giờ cô ấy vẫn còn rất bài xích anh, nhưng đường còn dài mà, thời gian dài như vậy anh còn đợi được, chẳng lẽ đến bây giờ lại không chịu nổi? Chờ khi cô ấy khỏe lại, mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ đầu.” Tang Hứa nhẹ nhàng vuốt ngực anh, dịu dàng nói, “Vì vậy, nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ của anh là nghỉ ngơi sớm, dưỡng sức… Sắp tới còn rất nhiều việc đang chờ anh.”
Nghe xong, Yến Thời Dư hơi cụp mắt xuống, rồi mới cất tiếng: “Vậy có phải, dù anh làm gì đi nữa, em cũng sẽ luôn ở bên anh không?”
Nghe vậy, ánh mắt Tang Hứa thoáng khựng lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười, dứt khoát đáp: “Tất nhiên rồi.”
Yến Thời Dư lại rơi vào im lặng, lặng lẽ nhìn cô rất lâu, rồi gần như thì thầm: “Nhưng ở bên anh… sẽ rất khổ đấy?”
“Khổ cũng ngon như mướp đắng vậy!” Tang Hứa lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246546/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.