Nghe thấy lời của Yến Thời Dư, gương mặt ôn hòa của Yến lão gia cuối cùng cũng trở lại vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng vốn có.
“Vậy nghĩa là, cháu từ chối rồi?” Yến lão gia xoay nhẹ tách trà bên cạnh, giọng chậm rãi, “Cháu không sợ sự thật mà mình dốc công che giấu bị cô ta phát hiện sao?”
Vẻ mặt Yến Thời Dư vẫn không thay đổi, chỉ ung dung đáp:
“Vậy ông nội chẳng lẽ không sợ sự nghiệp cả đời mình dày công gây dựng sẽ sụp đổ trong chốc lát sao?”
Vừa dứt lời, những đường nét giữa chân mày và khóe miệng Yến lão gia bỗng như khắc sâu thêm, lạnh lẽo như dao cắt.
“Cháu dám sao?” Ông lạnh giọng thốt ra hai chữ.
Yến Thời Dư vẫn bình tĩnh ngồi đó, còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đã vang lên.
Anh cúi đầu liếc nhìn màn hình rồi bắt máy.
Không rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Yến Thời Dư đáp một câu “Biết rồi”, sau đó dập máy, thần sắc vẫn bình lặng như cũ.
Cùng lúc đó, quản gia dường như cũng nhận được tin gì đó, vội bước vào, liếc nhìn Yến Thời Dư một cái, rồi mới cúi người ghé tai Yến lão gia, khẽ nói:
“Vừa nhận được tin, ông Đỗ và ông Lữ đã bị bộ phận điều tra kinh tế đưa đi.”
Đỗ Vọng Xuyên và Lữ Kính Vinh đều là cổ đông kiêm thành viên hội đồng quản trị của Yến thị, lúc này lại đồng loạt gặp chuyện.
Ánh mắt Yến lão gia lập tức chuyển sang nhìn Yến Thời Dư.
Rõ ràng, cuộc gọi vừa nãy của anh chính là tin này.
Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246493/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.