Thấy Yến Thời Dư hành động thờ ơ như vậy, tim Cao Nham lại đập thình thịch, vội vàng xin lỗi:
“Xin lỗi Yến tiên sinh, tôi biết mình nên toàn lực ngăn cản ông ấy vào, càng không nên để ông ấy đụng vào đồ của ngài. Chỉ là ông ấy xuất hiện quá đột ngột, tôi không kịp phản ứng… Thật xin lỗi Yến tiên sinh, tôi cam đoan chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa.”
Nghe lời xin lỗi có phần hoảng loạn ấy, gương mặt Yến Thời Dư vẫn điềm tĩnh như cũ, anh chỉ quay đầu tiếp tục sắp xếp lại đống tài liệu trên bàn.
Cao Nham không khỏi cúi đầu xuống, vẻ mặt áy náy.
Phải khó khăn lắm Yến Thời Dư mới dần lấy lại chút tín nhiệm dành cho anh ta, giờ vì chuyện lần này, e rằng anh ta lại bị đẩy ra xa hàng ngàn dặm.
Đang nghĩ như thế, chợt nghe Yến Thời Dư lên tiếng:
“Chuẩn bị xe.”
Cao Nham lập tức ngẩng đầu, không kịp hỏi đi đâu, chỉ vội vàng đáp “Vâng” một tiếng rồi nhanh chóng xoay người chuẩn bị.
Thế nhưng, khi xe rời khỏi tòa nhà và Yến Thời Dư báo địa chỉ đến “Yến gia”, tim Cao Nham lại một lần nữa bất giác căng thẳng.
Dẫu sao quyết định của Yến Thời Dư, anh ta cũng không thể can thiệp, chỉ có thể cố gắng giữ vững tay lái, đưa xe chạy thẳng đến Yến gia.
Vừa lái xe vào cổng biệt thự Yến gia, quản gia đã ra đón. Nhìn thấy Yến Thời Dư ngồi ở ghế sau, ông ta cung kính chào:
“Tam thiếu gia đã về? Lão gia vừa ra ngoài, hiện không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246492/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.