Rời khỏi phòng cấp cứu, Tống Lạc Bạch nhanh chóng theo sau Tang Hứa lên xe.
Không rõ vì sao, bầu không khí trong xe lại có phần ngột ngạt. Cả hai đều im lặng, suốt quãng đường không ai mở lời.
Vài phút sau, đang ngồi ở ghế phụ, Tống Lạc Bạch bỗng như sực nhớ ra điều gì, có chút bực bội vỗ vào đùi mình.
Sự im lặng trong xe cuối cùng cũng bị phá vỡ. Tang Hứa quay sang nhìn cậu:
“Có chuyện gì sao?”
Sắc mặt Tống Lạc Bạch trông rất khó coi, mắt nhìn thẳng về phía trước, miễn cưỡng nói:
“Em để quên áo khoác ở đó rồi.”
Chiếc áo khoác đó là lúc đến, Tang Hứa bảo cậu cởi ra khoác cho Kỷ Thời Thanh, theo cậu ta vào phòng điều trị cấp cứu. Khi rời đi, cậu hoàn toàn quên mất chuyện ấy.
Tang Hứa im lặng một lúc, rồi mới nói:
“Một chiếc áo khoác thôi mà, không có gì nghiêm trọng. Nhắc cậu ấy mai tối mang đến trường giúp em là được.”
Tống Lạc Bạch nghiến răng, rồi mới lên tiếng:
“Điện thoại em cũng ở trong đó.”
Nghe vậy, trong lòng Tang Hứa khẽ thở dài một tiếng, không nói gì thêm, quay đầu xe chạy trở lại bệnh viện.
Xe dừng lại ở bãi đỗ, Tang Hứa liếc nhìn Tống Lạc Bạch một cái:
“Em tự vào lấy đi.”
Tống Lạc Bạch đang chuẩn bị mở cửa xuống xe thì động tác bỗng khựng lại.
Một lát sau, cậu lại tựa người trở lại ghế:
“Em không muốn gặp cậu ta, chị vào lấy giúp em đi.”
“Tống Lạc Bạch.” Giọng Tang Hứa vẫn lạnh nhạt như thường:
“Em coi chị là gì chứ?”
Tống Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5241834/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.