“Dĩ nhiên tôi cũng mong ông ta sớm phải trả giá!” Thư Thần nói, “Nhưng gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, tôi thật sự thấy lo…”
“Không sao đâu.” Tang Hứa dịu giọng trấn an, “Dù gì hiện tại cô vẫn chưa bị lộ, Mạnh Liên Thành cũng chưa biết thân phận thật của cô và lý do cô tiếp cận ông ta. Dù chuyện lần này có xảy ra hậu quả gì, tôi sẽ là người gánh lấy.”
Nghe vậy, Thư Thần vội đáp: “Cô Tang, tôi không có ý đó.”
“Tôi biết.” Tang Hứa cũng dịu lại, đáp, “Tôi hiểu cô lo sẽ xảy ra hậu quả xấu. Nhưng cơ hội này rất khó mới có được, tôi không muốn lãng phí, cũng không muốn tiếp tục chờ đợi. Chỉ cần phải nhìn thấy ông ta còn sống nhởn nhơ thêm một ngày, với tôi đã là dằn vặt rồi.”
Nghe vậy, Thư Thần im lặng một lúc, rồi mới nhẹ giọng nói: “Tôi cũng vậy…”
Tang Hứa lại nói: “Nếu thật sự vẫn thấy không yên tâm, cô có thể hỏi người vẫn âm thầm giúp đỡ cô… Xem ý kiến của người đó thế nào. Có thể sẽ giúp cô bớt hoang mang.”
“Nhưng dạo này người đó không liên lạc với tôi nữa…”
“Rồi người đó sẽ liên lạc.” Tang Hứa khẽ nói, “Chắc trong một hai ngày tới thôi…”
Cúp máy, Tang Hứa xem giờ rồi ra ngoài một chuyến.
Khi trở về đã là mấy tiếng sau, gần đến giờ cơm tối, cô đem phần cơm mang về sắp lên đĩa, bày ra bàn ăn.
Vừa dọn xong, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.
Vừa bày đũa, Tang Hứa vừa nói: “Về rồi à? Vừa kịp ăn cơm.”
Cô nói vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5241833/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.