Nếu chỉ là đánh vỡ cái ly thì dường như cũng không có gì nghiêm trọng.
Thế nhưng ngay sau đó, Tang Hứa nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng kêu khẽ vì đau của Tang Lam, kèm theo đó là một tiếng hốt hoảng từ xa vọng lại: “Phu nhân, bà bị thương rồi…”
Nếu trong lòng không có khúc mắc, thì đâu đến mức chỉ nghe một cái tên thôi đã làm rơi ly, mà sau khi làm rơi ly rồi, một người trưởng thành cũng không đến mức hoảng loạn đến nỗi tự làm mình bị thương.
Tang Hứa lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên kia, cuối cùng mới lên tiếng hỏi: “Bà sao vậy? Không sao chứ?”
“Không sao, không sao.” Tang Lam vội vã đáp, “Chỉ là bất cẩn một chút…”
Tang Hứa nghe giọng bà hơi yếu, ngừng lại chốc lát rồi mới tiếp lời: “Không sao là tốt rồi. À, vừa rồi tôi nói chuyện với ông Mạnh, có nhắc đến hồi trẻ của bà. Ông ấy nhớ là có người từng vẽ cho cô một bức chân dung trong khóm hoa hồng, nhưng lại không nhớ rõ là ai vẽ, nên tôi mới gọi hỏi bà một chút.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Tang Lam lại vang lên: “Con… sao lại ở cùng với ông ấy?”
“Do tình cờ quen biết.” Tang Hứa đáp, “Không ngờ lại là bạn cũ của bà, nên hẹn nhau ăn bữa cơm, trò chuyện một chút.”
“Yểu Yểu…”
Tang Lam hình như còn muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gọi tên cô một tiếng, những lời sau dường như khó mà thốt ra được.
Ngay sau đó, Mạnh Liên Thành đang ngồi đối diện Tang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5229943/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.