Yến Thời Dư khẽ bật cười, giây phút đó, Tang Hứa chợt nhận ra anh hẳn đã hiểu tâm trạng của cô lúc này.
Nhưng anh không hỏi hôm nay cô đã làm gì.
Thứ nhất, vốn dĩ bên cạnh anh luôn có người theo sát cô, nên anh biết lịch trình trong ngày của cô.
Thứ hai, những trao đổi giữa cô và Đoạn Tư Ngụy, chắc chắn Đoạn Tư Ngụy cũng đã chuyển lại cho anh, vậy nên anh rõ mọi việc cô đã làm hôm nay.
Và quan trọng nhất, anh còn hiểu rõ những chuyện xảy ra hôm nay là chuyện khiến cô không vui, không thích hợp để nhắc đến vào lúc này.
Vì thế, Yến Thời Dư không hỏi gì cả, ngược lại hỏi: “Còn gì muốn hỏi anh không?”
Tang Hứa suy nghĩ một lát, rồi nói: “Vậy anh kể xem ban ngày có chuyện gì xảy ra không, có gì vui không, hay là có chuyện gì khiến anh không vui?”
“Có.” Yến Thời Dư đáp.
“Chuyện gì vậy?” Tang Hứa nhẹ giọng hỏi.
“Ngủ một mình.”
Tang Hứa hơi sững lại, sau đó cố nhịn cười, khẽ hỏi: “Cho hỏi chuyện đó khiến anh vui hay không vui vậy?”
“Em đoán xem.” Yến Thời Dư nói.
Tang Hứa bỗng bật cười thành tiếng.
Hai người chưa từng trò chuyện kiểu này bao giờ.
Đúng vậy, chưa bao giờ.
Cho nên suốt một thời gian dài, Tang Hứa luôn cảm thấy mối quan hệ giữa họ thiên về thể xác nhiều hơn là tinh thần.
Dĩ nhiên, sau khi cả hai hòa giải, tình trạng ấy cũng phần nào thay đổi.
Dù sao thì, anh đã biết một vài bí mật của cô, và cô cũng đã biết đôi điều trong quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5223093/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.