Yến Thời Dư dường như không lấy làm bất ngờ trước thái độ như vậy của Tang Hứa.
Anh hơi khép mắt lại, sau khi khẽ mỉm cười thì cuối cùng cũng cất lên câu đầu tiên kể từ khi bước vào cửa——
“Đến nước này rồi, vẫn chưa đủ khó coi sao?”
“Thế này mà đã gọi là khó coi à?” Tang Hứa đáp, “Vậy thì Yến tiên sinh, e là anh từng trải vẫn còn quá ít.”
Nói xong, cô liền quay người đi về phía sofa, cầm lấy điện thoại, dứt khoát bấm “110”.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay hơi lành lạnh nắm lấy cổ tay cô.
Đây là lần thứ hai trong đêm nay Tang Hứa thấy sửng sốt.
Nhiệt độ trên tay anh khiến cô nhớ lại lần anh bị thương nặng——
Bàn tay của anh xưa nay luôn ấm áp, hiếm khi nào lạnh như vậy.
Giống như lần ấy.
Và giống như lúc này.
Thế nhưng, Tang Hứa không vì thế mà rơi vào do dự.
Cô giơ điện thoại lên, đưa màn hình đang hiện số chuẩn bị gọi cho anh xem, “Tôi thật sự sẽ gọi đấy.”
Nhưng Yến Thời Dư không những không lùi bước, ngược lại còn tiến lên một bước.
“Anh biết em giận anh,” anh nói.
“Không,” Tang Hứa nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi đáp, “Có một số chuyện, khi phát triển đến mức nào đó rồi thì ngược lại, sẽ không khiến người ta tức giận nữa. Bởi vì sau khi nhìn rõ sự thật, người ta chỉ còn thấy may mắn—may mắn vì mình nhận ra kịp thời.”
“Anh sợ sẽ dọa em.”
“Anh thật sự đã dọa tôi rồi,” Tang Hứa nói, “Tôi không ngờ người mình phải đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216826/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.