“Một bụng mưu mẹo sao?”
Yến Thời Dư nhìn cô, hỏi ngược lại: “Vậy anh nên trả lời là sợ hay không sợ?”
Tang Hứa lặng lẽ nhìn anh một lúc, nhớ đến những chuyện đã qua, nhẹ giọng nói: “Anh gan lớn hơn ai hết, chắc chắn không sợ.”
Nghe vậy, Yến Thời Dư đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc bên tai cô.
Có vẻ anh rất hài lòng với câu trả lời đó, nhưng dường như vẫn có điều băn khoăn, anh chăm chú nhìn cô thật lâu, mới chậm rãi lên tiếng: “Vậy còn em?”
“Em sao cơ?” Tang Hứa chưa kịp phản ứng.
“Em có gan lớn không?” Yến Thời Dư hỏi.
Tang Hứa hơi nhướng mày: “Anh nghĩ sao?”
Yến Thời Dư hạ giọng: “Anh hy vọng, có thể lớn hơn một chút nữa.”
“Vì sao?” Tang Hứa hỏi, “Chuyện của anh… đáng sợ lắm sao?”
Chủ đề lập tức chuyển sang một điểm mà cả hai đều để tâm.
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên im lặng.
Sự im lặng ấy khiến tim Tang Hứa bất giác siết chặt.
Cô không hỏi thêm nữa, mà khẽ nghiêng người, chủ động hôn lên môi anh.
Yến Thời Dư lập tức siết cô vào lòng, mạnh mẽ đáp lại nụ hôn đó.
…
Mùng Năm Tết, chuyến du học ngắn hạn của nhóm Tống Lạc Bạch kết thúc, chuẩn bị bay về nước.
Khi cô hỏi lịch trình của Yến Thời Dư, biết được anh vẫn sẽ ở lại đây thêm khoảng một tuần.
Tang Hứa vốn không có kế hoạch gì đặc biệt, ở lại Mỹ hay quay về nước đều được.
Chính vì vậy, cô có phần do dự.
Nhưng còn chưa kịp đưa ra quyết định, cô bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216825/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.