Vừa về đến khách sạn, việc đầu tiên Tang Hứa làm là gõ tên “Kiều Linh” vào thanh tìm kiếm.
Biển thông tin trên mạng mênh mông vô tận, nhưng cô chẳng tìm được điều gì hữu ích. Dù vậy, cô vẫn không tránh khỏi việc không ngừng nghĩ lại.
Thậm chí đến lúc mơ màng ngủ thiếp đi, trong đầu cô vẫn là chuyện đó.
Khi tỉnh dậy, trời đã sẩm tối.
Mà điều đầu tiên cô nhìn thấy không phải là sắc trời u tối, mà là một đôi mắt sâu thẳm, đen láy.
Người kia, vẫn bá đạo như mọi khi. Không chỉ là thị giác, mà tất cả giác quan khác của cô cũng đều bị anh chiếm đoạt một cách ngang ngược.
Tang Hứa vừa tỉnh dậy, chưa kịp có chút sức lực nào để phản kháng hay giãy giụa, đành mặc kệ anh.
Ban đầu cô tưởng chỉ là một nụ hôn, nhưng mọi chuyện nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Yến Thời Dư…” cuối cùng cô cũng tranh thủ được một khoảng hở để lên tiếng, thì thào gọi tên anh, “…ăn cơm…”
protected text
Thực tế chứng minh, có những việc, nếu ngay từ đầu không quyết liệt phản kháng, thì đến khi “kẻ địch” lớn mạnh rồi, muốn chống lại cũng đã quá muộn.
Trải qua bao phen kịch liệt, Tang Hứa vẫn cảm thấy mình chưa quen nổi.
Cô không nhịn được ngẩng mặt nhìn anh, khẽ khàng cầu khẩn: “Tắt đèn đi… tắt đèn được không?”
Yến Thời Dư không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô, đem từng biểu cảm và phản ứng trên gương mặt cô thu trọn vào đáy mắt.
Khi tình cảm dâng trào đến mức không thể kiềm chế, Yến Thời Dư lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216823/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.