Tuy lời Cao Nham nói rất nhẹ nhàng, nhưng Tang Hứa vẫn khựng lại trong thoáng chốc.
May mà cô nhanh chóng phản ứng, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không biết…”
“Không sao đâu, không sao mà.” Cao Nham vội xua tay, “Cô Tang đừng thấy áy náy. Tôi lớn lên ở trại trẻ mồ côi tại Hoài thị, nên vấn đề này với tôi thật sự không có gì phiền muộn. Dù sao tôi cũng đã sớm chấp nhận và quen với hoàn cảnh rồi, nên không sao cả.”
Tang Hứa vẫn chưa hết áy náy trong lòng, lại nảy sinh thêm một nghi vấn.
Trước khi chia tay với Yến Thời Dư, cô từng hỏi Cao Nham đi theo anh ấy bao lâu rồi, và câu trả lời là hơn mười năm.
Nghĩa là khi mới mười mấy tuổi, Cao Nham đã ở cạnh Yến Thời Dư.
Khi đó cô chỉ nghĩ chắc họ là bạn từ thời niên thiếu nên mới gắn bó lâu đến vậy.
Nhưng bây giờ, Cao Nham lại nói rằng anh lớn lên ở trại trẻ mồ côi tại Hoài thị.
Vậy làm sao anh ấy lại có thể ở bên Yến Thời Dư từ năm mười mấy tuổi? Mà chẳng phải Yến Thời Dư lớn lên ở nước ngoài sao?
Trong lòng cô dấy lên một loạt câu hỏi, định mở miệng hỏi lại sợ vô tình chạm vào nỗi đau của Cao Nham, khiến cô đứng đơ ra, không biết phải nói thế nào.
Cao Nham thì vẫn như không nhận ra điều gì, quay sang nói với Tang Hứa: “Yến tiên sinh chắc sẽ đến vào tầm chiều nay, cô Tang buổi chiều có sắp xếp gì không, cần tôi đưa đi đâu không?”
Tang Hứa nghĩ ngợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216822/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.