Mười ngày trước Tết, Tống Lạc Bạch lên máy bay đến New York.
Tiễn cậu đi xong, Tang Hứa liền lên chuyến bay đến Melbourne.
Thế nhưng cô chỉ ở Melbourne đúng một ngày. Sau khi nhận được một cuộc điện thoại, cô lập tức đổi hướng bay sang Boston.
Vừa đặt chân xuống sân bay, Tang Hứa liền đến ngay căn hộ của Tống Ngữ Kiều.
Khi gõ cửa, người mở cửa lại là Tống Ngữ Kiều hoàn toàn bình an vô sự, chỉ hơi ngạc nhiên khi thấy cô:
“Chị tới đây làm gì vậy?”
Tang Hứa nhìn cô: “Không phải em nhập viện rồi sao?”
protected text
“Tại sao lại ngã từ cầu thang?” Tang Hứa hỏi tiếp.
“Tai nạn thôi.” Tống Ngữ Kiều đáp, “Tan học lúc đông người, em vô ý trượt chân nên té xuống.”
“Chắc chắn chứ?” Tang Hứa nhìn cô.
Tống Ngữ Kiều hơi khó hiểu, “Chứ không lẽ còn có lý do gì khác?”
Thấy nét mặt cô không giống đang giấu giếm điều gì, Tang Hứa mới hơi thả lỏng nét mặt.
Tống Ngữ Kiều ngập ngừng một lát, rồi bỗng hỏi: “Chị bay đến đây chỉ vì chuyện em bị thương thôi sao?”
“Không.” Tang Hứa đáp, “Tết này chị đi du lịch, tiện đường ghé qua.”
Tống Ngữ Kiều lại nói: “Lạc Bạch chẳng phải nói chị đi Úc à?”
“Đổi lịch đột xuất thôi.” Tang Hứa chỉ nói đơn giản, “Em không sao là tốt rồi, chị về khách sạn đây.”
Tống Ngữ Kiều vẫn chưa phản ứng kịp, nhìn thấy Tang Hứa sắp vào thang máy, lúc này mới như chợt tỉnh, vội chạy tới giữ cửa thang máy:
“Vậy chị đã đến rồi, định ở lại bao lâu?”
“Tùy tình hình.” Tang Hứa đáp, “Chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216813/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.