Cao Nham hoàn toàn không ngờ câu đầu tiên Yến Thời Dư mở miệng lại là câu hỏi ấy, sững người trong chốc lát rồi mới hơi lưỡng lự hỏi: “Anh nói là… Cô Tang à?”
Nỗi đau trên cơ thể khiến Yến Thời Dư một lần nữa nhắm mắt lại.
“Anh biết Cô Tang từng ở đây à?” Cao Nham lại hỏi.
Như vừa gắng chịu đựng một cơn đau cực lớn, Yến Thời Dư cuối cùng cũng lại mở mắt ra, khẽ “Ừ” một tiếng.
Anh biết cô đã ở đây — từ khoảnh khắc cô xuất hiện, từ giây phút anh chạm được vào tay cô, anh đã biết, cô ở đây.
Anh nghe rõ từng câu cô nói.
Anh nghe thấy cô nói—
“Giữa chúng ta, còn gì để nói nữa đây?”
Anh rất muốn đáp lại cô, nhưng lại không thể thốt ra bất kỳ lời nào.
Dù là trong cơn mê hay trong hiện thực, anh đều không thể cho cô câu trả lời.
Khoảnh khắc đó, nỗi đau tột cùng như càn quét toàn thân, anh đã dốc hết sức lực, vẫn không thể thoát khỏi sự đau đớn ấy.
Giống như bị giam cầm nơi địa ngục, bị bao trùm bởi tầng tầng lớp lớp nghiệp hỏa.
Không có lối thoát.
protected text
Cho đến khi bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên trán anh.
Thân nhiệt của cô vốn luôn thấp, hầu hết thời gian, tay cô đều lạnh.
Vậy mà khoảnh khắc đó, bàn tay mát lạnh ấy lại như một sợi dây dẫn.
Dẫn anh, từng bước từng bước thoát ra khỏi địa ngục vô biên ấy.
Từ lúc đó trở đi, mỗi lần cô đặt tay lên trán anh, anh đều cảm nhận được rõ ràng.
Thậm chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216812/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.