Rời khỏi khu biệt thự xa lạ ấy, Tang Hứa tiếp tục đến bệnh viện.
Trời tuy đã tối đen, nhưng thực ra mới chỉ bảy giờ, bệnh viện vẫn còn chưa thật sự yên ắng.
Hiếm hoi thay, Tống Lạc Bạch lại ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh, ánh mắt phức tạp xen lẫn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào chiếc giường bên cạnh.
Trên giường đó là một người đàn ông trung niên bụng phệ, đang ngủ say, tiếng ngáy vang như sấm.
Vừa thấy Tang Hứa bước vào, Tống Lạc Bạch lập tức thu lại ánh nhìn, trở lại dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo thường thấy.
Tang Hứa đặt phần ăn cô mua xuống đầu giường cậu, nhanh chóng dựng bàn ăn nhỏ lên, sau đó mới đặt phần ăn trước mặt.
Tống Lạc Bạch rõ ràng có hơi do dự, nhưng cơ thể lại rất thành thật — cậu mở túi, dùng cánh tay còn khá linh hoạt mở các hộp đồ ăn, cúi đầu bắt đầu ăn.
Dù sao cậu vẫn đang trong độ tuổi phát triển, ban đầu còn tỏ ra chừng mực, nhưng khi thấy Tang Hứa rời khỏi phòng bệnh, cậu lập tức không còn giữ kẽ, cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Tang Hứa ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, đến khi quay lại thì cậu gần như đã ăn xong.
Cô liếc nhìn thùng rác một cái, xác nhận cậu không đem đồ ăn đi đổ, lúc này mới kéo ghế ngồi xuống bên giường.
Tống Lạc Bạch lập tức làm chậm tốc độ ăn lại.
Cậu biết rõ Tang Hứa vừa đến gặp phụ huynh của Kỷ Thời Thanh, nhưng không hỏi một lời.
Cuối cùng vẫn là Tang Hứa mở miệng trước:
“Cái cậu Kỷ Thời Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216474/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.