Điều bất ngờ là sau khi Tang Hứa nói xong, Yến Thời Dư không hề bày tỏ bất kỳ thái độ nào về chuyện này. Trái lại, ánh mắt anh nhìn cô lại càng thêm sâu thẳm, điềm tĩnh.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt khóa chặt vào gương mặt ấy — bình thản nhưng mang theo cảm giác áp lực ngấm ngầm.
Sự áp lực này, với những người ở địa vị cao, gần như là bản năng.
Tuy vậy, khi ở bên ngoài, Yến Thời Dư luôn che giấu rất tốt điều đó, khiến người khác khó lòng cảm nhận được.
Nhưng Tang Hứa thì không còn xa lạ với cảm giác này.
Chỉ là trước kia cô chưa đủ tỉnh táo — những điều về anh, lúc đầu cô hiểu mơ hồ, về sau cũng vẫn mơ hồ.
Giờ thì đã tỉnh táo rồi, nhìn lại những chuyện cũ, chỉ thấy buồn cười.
Còn bây giờ, cô không còn để tâm nữa, nên cũng không còn dè chừng.
Tang Hứa không có ý định chờ đợi phản ứng của anh, cô đứng dậy:
“Đó là toàn bộ thành ý của tôi trong việc giải quyết chuyện này. Tôi không ngại bỏ thời gian, công sức để chờ một kết quả. Hy vọng đến khi đó, mọi việc có thể được xử lý ổn thỏa.”
Nói xong, cô chuẩn bị rời đi.
Nhưng khi vừa đi ngang qua Yến Thời Dư, một bàn tay bất ngờ giữ lấy cô.
Khoảnh khắc tiếp xúc ấy như một vết bỏng cháy sém trên da, khiến Tang Hứa phản xạ cực nhanh muốn gạt tay anh ra.
Nhưng cô không thể.
Yến Thời Dư vẫn giữ nguyên tư thế, tay vẫn nắm chặt cổ tay cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216473/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.